Tác giả: Nguyễn Tầm Thường
Giọng đọc và flute: butchivuive
“… Cuộc đời hôn nhân của ông bà không nhiều năm tháng hạnh phúc.
Ông luôn chửi bà là đồ ngu. Không có ai ngu như bà.
Bà nói gì cũng bị ông gạt đi. Khi một người nói gì cũng bị cho là sai, nó là vết thương rất đau.
Bà không thoát ra được, đối với bà, chiếc hòm hôn nhân đã đóng đinh bằng Bí Tích Hôn Phối trong nhà thờ.
Bà cay đắng chịu đựng…
Khi mình chữa vết thương trong lòng người khác lành
thì chính hồn mình cũng được lành.”

