Chuyện kể rằng:
Ngày xửa ngày xưa, tại một vương quốc ở Nepal, ẩn mình trong những ngọn núi của dãy Himalayas, trong một ngôi làng, có một chàng trai trẻ và hiếu học tên là Rajan.
Rajan nghe tiếng có một bậc thầy thông thái tu ở một thiền tự xa xôi. Quyết tâm học cho được bí quyết của BÌNH AN NỘI TẠI và sự GIÁC NGỘ, anh bước vào hành trình để tìm kiếm sự khôn ngoan của bậc thầy đó.
Sau một hành trình dài ngày vượt qua những ngọn núi hiểm trở, cuối cùng Rajan cũng tới được thiền tự. Người thầy thông thái là một thiền sư già điềm đạm chào đón anh bằng nụ cười thân thiện. Anh giải thích khát khao kiếm tìm của mình và xin được nhận làm học trò. Người thầy tò mò với sự kiên định của Rajan nên đã nhận anh làm học trò và đưa ra một thử thách.
Ông đưa cho anh một cái tô đất nung và dặn anh đổ đầy cái tô này với nước của dòng sông gần đó không rớt một giọt nào. Và chỉ trở khi tô đã đầy nước.

Hơi thắc mắc trong đầu nhưng Rajan vẫn quyết tâm thực hiện. Khi anh đến được dòng sông, nhúng cái tô xuống dòng sông anh thấy cái tô có những lỗ nhỏ li ti mà mắt thường khó thấy. Khá bực mình, nhưng anh cố thử đi thử lại, nhưng khi anh đưa tô lên khỏi dòng sông thì nước trong tô cũng rò rỉ ra ngoài hết.
Hết ngày này qua ngày khác, rồi đến cả tuần, Rajan vẫn không mệt mỏi cố gắng múc đầy tô nước. Anh thấy chán nản và vô vọng, rồi nghi ngờ về khả năng của mình.
Một tối đó, anh ngồi nhìn dòng nước chảy, anh bỗng nhận ra một điều tuyệt vời. “DÒNG CHẢY CỦA NƯỚC BẤT CHẤP NHỮNG HÒN ĐÁ HAY VẬT CẢN, VẪN LUÔN CHẢY KHÔNG NGỪNG NGHỈ QUA NHỮNG KẼ VÀ KHE CỦA LÒNG SÔNG.”
Với sự giác ngộ này, thay vì tập trung vào sự bất toàn của cái tô như cái rổ, anh nên tập trung vào nguồn nước, đó chính là dòng sông.
Anh trở về gặp thầy mình với cái tô rỗng trên tay.

Anh cúi chào thầy cung kính và nói:
“Thưa thầy, con đã ngộ ra bài học. Dòng nước chảy tự do và cái tô thì bất toàn nên không thể nào so sánh với sự vĩ đại của con sông. Con đã kiếm tìm không phải để làm đầy cái tô nhưng là để đắm mình trong dòng chảy của khôn ngoan và giác ngộ tỉnh thức.”

Người thầy nheo đôi mắt với những vết chân chim, gật đầu mỉm cười: “Con đã học rất tốt. Điều quan trọng của con đường tỉnh thức giác ngộ không nằm ở việc phải sửa hết mọi bất toàn, nhưng là ôm lấy những sự khôn ngoan không bờ bến xung quanh ta.
Hãy nhớ rằng những cản trở hay những bất toàn đều như những ảo ảnh. Đừng có chất chứa chúng nhưng hãy cùng chảy với chúng.”
Sự bình an nội tại và giác ngộ đến từ việc buông bỏ việc điều khiển kết quả hay tương lai. Thay vào đó là ôm lấy phút giây hiện tại. Không phải là cố gắng sống, nhưng là tận hưởng cuộc sống, mỉm cười trong khó khăn sóng gió, là an yên giữa những bão tố của cuộc đời, là tự tại ung dung trước tin đồn, vu cáo.
Vì khi lặng trong sâu thẳm cõi lòng, ta gặp được một tình yêu vĩ đại, không đổi thay, không trở mặt, không lừa dối, chỉ yêu và yêu thôi.
Yeuthuong,
Butchivuive dịch và suy tư từ Youtube “A short story full of wisdom- story motivation” của Dare to do. Motivation
