“…Hội ngộ rồi chia ly cuộc đời vẫn thế
Dẫu là mặt trời nồng nàn khát khao
Hay đêm mịt mù lấp lánh ngàn sao
Nếu không có người cuộc đời trôi về đâu
Nếu không có người mặt đất hoá hoang vu…”

(Điều Giản Dị – Phú Quang)

Cuộc đời dâu bể thăng trầm mỗi con người đã, đang và sẽ đi dường như là một chuỗi những lần gặp gỡ và chia tay.

GẶP GỠ. Đó có thể những lần đầu bỡ nói xin chào, rụt rè, lạ lẫm làm quen, hay là một lần gặp lại đầy cảm xúc trong tiếng cười và cả nước mắt hạnh phúc. Hay đâu đó là cảm giác lạ lẫm với một người đã từng thân thiết hay với cả chính nơi mình đã gắn bó, lớn lên.

CHIA TAY. Đó là những bịn rịn, hai mắt đỏ hoe ướt nhòe, những cái bắt tay và những cái ôm thật chặt như muốn giữ lấy điều mình yêu quý nhất. Hay vẫy tay nhìn theo bóng người đó xa dần trong dòng người kéo vali. Hay cũng đâu đó là cái ra đi không quay đầu trở lại, cũng có thể là cái thở phào nhẹ nhõm giải thoát.

“Dẫu là mặt trời nồng nàn khát khao
Hay đêm mịt mù lấp lánh ngàn sao.”

Có người nói rằng càng lớn lên thì người ta lại càng ít bạn và đơn độc. Nhưng mình lại nhìn nó ở khía cạnh khác đó là sự chọn lựa trưởng thành hơn trong các mối quan hệ, để những lần gặp gỡ hay chia tay có chất lượng hơn, sâu sắc hơn và bền chặt hơn.

Photo: Power of Positivity

Càng ra đi, càng gặp gỡ nhiều, càng va vấp nhiều thì càng dầy kinh nghiệm, bản lĩnh để dám nói: Thôi đủ rồi hay mình phải trở về nơi ấy!

“Nếu không có người cuộc đời trôi về đâu
Nếu không có người mặt đất hoá hoang vu…”

Chỉ khi mình tự do ra đi thì mình mới có thể tự do ở lại! Nơi lòng mình thật sự bỏ xuống những áp lực hay ảnh hưởng từ bên ngoài. Đi hay ở, gặp gỡ hay chia tay đều là những ý thức trong lý trí, ý chí và con tim đong đầy yêu thương.

“Tôi không muốn con đường tôi đi sẽ trải đầy hoa nhưng tôi sẽ trồng hoa trên mỗi con đường tôi đi.” (Đường Đi Một Mình – Nguyễn Tầm Thường)

Bạn thân mến, dù gặp gỡ hay chia tay thì xin hãy trồng những bông hoa trong tâm hồn của mình và của người để mặt đất bớt hoang vu nha.

Yeuthuong,

Butchivuive