Em thương mến,
Có một loài cây mang tên Mimosa Pudica hay còn thường gọi là cây xấu hổ. Mỗi khi có ai chạm vào, lá cây khép lại, như thể đang che giấu sự mong manh của mình. Nhưng chỉ một lát sau, khi không còn mối đe dọa, nó lại lặng lẽ mở ra, đón nắng, đón gió. Em thấy đó, cả thiên nhiên cũng cần một khoảng lặng để hồi phục. Vậy nên, em cũng được phép chưa ổn ngay hôm nay.
Qua lời tâm sự của em, tôi hiểu, có những ngày mệt nhoài mà em không biết mình đang sống vì điều gì. Có những nỗi đau chẳng thể gọi thành tên, chỉ lặng lẽ nhói lên khi đêm xuống. Nhưng chính trong những khoảnh khắc tưởng chừng gãy vỡ đó, em vẫn đang sống. Và điều ấy đã là một sự can đảm, một chiến thắng nhỏ đáng ghi nhận rồi.
Cha Henri Nouwen từng viết: “Bạn không cần chạy trốn khỏi nỗi đau để chạm tới hy vọng; bạn chỉ cần trung thực với chính mình trong lúc đau khổ hay yếu đuối.” Em đừng vội ép mình phải mạnh mẽ. Cứ thở. Cứ chậm lại. Cứ nhỏ bé dưới mắt người đời, miễn là em còn giữ lấy chút ánh sáng trong tim mình. Bởi vì, những khổ đau có thể được chuyển hóa từ một diễn tả của thất vọng thành một dấu chỉ của niềm hy vọng.
Cùng bước đi trong niềm tin, chúng ta cùng đọc Kinh Thánh: “Ta đã gọi con bằng chính tên con, con là của Ta.” (Is 43,1). Dù em đang cảm thấy thế nào, Thiên Chúa vẫn nhận em về như một người Cha dịu hiền. Em có quyền mỏi mệt, nhưng đừng buông tay.
Tôi không mong em gượng dậy ngay hôm nay. Tôi chỉ mong em biết rằng mình được yêu thương, ngay cả khi em chẳng thể yêu nổi chính mình.
Tôi luôn ở đây.
Và Chúa thì càng gần hơn nữa.
Ngài ngồi cùng em trong đau khổ, vấp ngã.
Ngài cùng em khóc cho một quãng đời đầy gian nan.
Mong rằng trong sự cô tịch của tâm hồn, em cảm nhận và thấy Chúa gần hơn bao giờ hết.
Yeuthuong và cầu nguyện cùng em,
Little-pencil

