Em thương mến,

Có lần tôi nhìn thấy một chiếc thuyền nhỏ đang chở nặng trên dòng sông. Nhìn từ xa, tôi nghĩ nó có thể chìm bất cứ lúc nào. Nhưng khi lại gần, tôi nhận ra chính sức nặng ấy giúp con thuyền ổn định, không bị gió đẩy trôi vô định. Cũng vậy, đôi khi em cảm thấy mình như một gánh nặng cho người khác, nhưng chính sự hiện diện của em lại đem đến một ý nghĩa đặc biệt mà em chưa nhận ra.

Cũng như em, tôi cũng thấy có những ngày mà mình thấy mình dư thừa, mệt mỏi, không đủ để làm ai vui. Nhưng xin em đừng quên, như Cha Henri Nouwen từng viết: “Chúng ta được mời gọi không phải để làm cho người khác ấn tượng, mà để sống như một món quà, bất kể chúng ta cảm thấy nhỏ bé hay mong manh đến đâu.” Em không phải là gánh nặng, em là một món quà, dù món quà ấy đôi khi được gói bằng những vết thương và yếu đuối. Chúng ta cùng lặng thinh, cảm nhận sức nặng của cuộc sống, của trách nhiệm, của sự trì trệ hay mệt mỏi. Mở tay ra để trả lại những gì quá sức mình. Mở tay ra cũng là để buông bỏ, để chấp nhận những giờ phút kiệt quệ. Từ đó, mở tay ra cũng là để đón nhận tình thương, đón nhận sự giúp đỡ, và đón nhận ân huệ.

Trong cái nhìn của niềm tin, Chúa Giêsu nói em, tôi và những ai đang cảm thấy mình là gánh nặng: “Hỡi những ai mang gánh nặng nề, hãy đến cùng Ta, Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11,28). Em thấy đó, chính nơi những gánh nặng, Chúa lại mở ra lời mời gọi nghỉ ngơi và tin tưởng.

Em,

Có lẽ đến lúc mình dừng lại việc cố gắng chứng minh giá trị bằng sự hoàn hảo. Chỉ cần em hiện diện, với tất cả sự chân thật của mình, là đủ. Tôi tin rằng Chúa và những người thương em vẫn luôn thấy nơi em một ánh sáng, ngay cả khi em chỉ thấy bóng tối. Hãy bắt đầu ngày hôm nay với lời nguyện: “Chúa ơi, dù con thấy mệt và nặng nề, nhưng con tạ ơn vì món quà của hơi thở này, của sự sống này. Xin hãy giúp con bắt đầu và lại bắt đầu.…”

Yeuthuong,

Little-pencil

Photo: https://www.wallpaperflare.com/