“Lạy Chúa Giêsu, cuối cùng con đã tìm thấy ơn gọi của con, ơn gọi của con chính là tình yêu. Con đã tìm thấy chỗ đứng của con trong Hội Thánh: nơi Trái tim Hội Thánh, con sẽ là tình yêu, và như thế con sẽ là tất cả, vì tình yêu bao trùm mọi ơn gọi trong Hội Thánh.” – Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu – Trích trong “Một Tâm Hồn”
Làm sao một nữ tu dòng kín, mất khi 24 tuổi lại được tuyên phong là Thánh Tiến sĩ Hội Thánh, là Bổn mạng của các xứ truyền giáo, quan thầy thứ 2 của nước Pháp ? Têrêsa vào tu viện Carmel khi mới 15 và 3 tháng tuổi và ngài qua đời âm thầm trong tu viện Carmel và chỉ có khoảng 30 người hiện diện trong đám tang ở nghĩa trang thành phố Lisieux. Nhưng đã có 500.000 người hiện diện trong buổi lễ phong thánh của ngài tại Đền Thờ Thánh Phê-rô ở Vatican ngày 17 tháng 5 năm 1925.
Vâng, đó là một cuộc sống bình thường và âm thầm. Vậy thì điều gì đã làm cuộc đời Thánh Têrêsa trở nên đặc biệt như vậy?. Chúng ta cùng tìm hiểu:
1. BỐI CẢNH LỊCH SỬ:
– Thế kỷ 19 là thời kỳ của Cách mạng Công nghiệp ở châu Âu, khi nền kinh tế nông nghiệp truyền thống chuyển mình mạnh mẽ sang nền kinh tế công nghiệp. Điều này tạo sự phân hóa xã hội ngày càng rõ rệt, với sự xuất hiện của những tầng lớp mới và những mâu thuẫn lớn về điều kiện sống của công nhân. Trong bối cảnh đó, nhiều giá trị truyền thống, trong đó có các giá trị tôn giáo, bắt đầu bị đe dọa. Giáo Hội phải đối mặt với một thách thức lớn khi ngày càng có nhiều người nghi ngờ và phản đối các giáo lý tôn giáo, đặc biệt là trong các khu vực công nghiệp hóa mạnh mẽ tin vào sức mạnh của khoa học kĩ thuật. – Thêm vào đó, Nước Pháp đối mặt với một cuộc xung đột tôn giáo mạnh mẽ, đặc biệt là cuộc Chiến tranh Pháp-Papale (1870) và sự tổ chức chính trị laïcité (tách biệt tôn giáo khỏi chính trị). Giáo Hội Công Giáo bị đẩy lùi trong xã hội, và phong trào thế tục hóa đang gia tăng mạnh mẽ, làm ảnh hưởng đến vị trí của Giáo Hội trong đời sống xã hội. Tuy nhiên, giữa bối cảnh này, Giáo Hội Công Giáo vẫn duy trì một ảnh hưởng mạnh mẽ trong đời sống tâm linh của người dân, đặc biệt là qua các phong trào tôn sùng Thánh Thể, hiệp thông trong cộng đoàn tu trì, và đặc biệt là lòng mến đối với các vị thánh. Các dòng tu và các phong trào tôn giáo nhằm phục hồi đức tin giữa những biến động xã hội.
2. LINH ĐẠO CON ĐƯỜNG THƠ ẤU
Linh Đạo Con Đường Thơ Ấu là gì? Đó là phương cách dâng mình cho Chúa như trẻ thơ, phương cách của một em bé nằm trong vòng tay của cha mình, em ngủ và không sợ gì cả. Nói cách khác, đây là phương cách của tin cậy và hoàn toàn phó thác.
Trong một thế giới ngày càng bị chia cắt bởi các giá trị xã hội và chính trị, Thánh Têrêsa đã mở ra một con đường thánh thiện giản đơn và gần gũi, nơi mỗi người có thể đến gần Thiên Chúa mà không cần phải thực hiện những kỳ công to lớn. Chính trong tình yêu phó thác hoàn toàn, Têrêsa đã nhận ra sự nhỏ bé và khiêm hạ của mình trước Chúa, để Chúa làm chủ cuộc đời và lối sống của mình. Chị đã nói: “Lạy Chúa, con không thể làm gì lớn lao, nhưng con có thể làm những việc nhỏ bé với một tình yêu lớn.” Têrêsa đã không bỏ lỡ một cơ hội nào để yêu: “Em có thể chứng minh tình yêu của em bằng rắc những bông hoa, nghĩa là, không để buông trôi một dịp hy sinh nhỏ nhoi nào, một ánh mắt nhìn nào, một lời nói nào; bằng cách làm lợi trong những hành động nhỏ nhất, bằng việc làm những điều ấy vì tình yêu.”
Trong một thời kỳ xã hội đang tìm kiếm sự vững chắc trong những lý tưởng thế tục, trong khi nhiều người có xu hướng rời xa tôn giáo. Thánh nhân đã khẳng định rằng ngay cả trong thế giới đầy hỗn loạn và thay đổi này, lòng yêu mến Chúa và đức tin kiên vững vẫn có thể là nguồn an ủi và hướng đi cho mọi người.Con đường mà Têrêsa đã đi là con đường Chúa đã nói: “Chỉ có một điều cần thôi” (Lc 10:42). Chị đã khẳng định: “Tôi không tham vinh hoa phú quý, ngay cả vinh quang ở trên trời cũng không ngoại lệ, cái mà tôi tham chính là tình yêu” và “Khi tôi thực hiện việc yêu Người, thì đó chính là Chúa Giêsu tự mình làm việc trong tôi.”
Ngày 9 tháng 6 năm 1895 trong ngày Lễ Chúa Ba Ngôi, một linh cảm đột nhiên nổi lên trong Thánh Têrêsa: chị phải tận hiến làm vật hy sinh toàn thiêu cho Lòng Thương Xót Chúa. Sau đó Têrêsa bị bệnh lao, tuy vậy Chị Têrêsa đã dùng hơi sức trong hai năm còn lại để dạy dỗ cho 5 tập sinh và linh hướng cho 2 sư huynh truyền giáo một ở nước Trung Hoa, một ở Phi Châu. Thánh nhân qua đời ngày 30 tháng 9 năm 1897, 24 tuổi.
“Nếu anh em không trở nên như trẻ thơ thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.” (x.Mt 18:1-4) Têrêsa đã kiên trì sống con đường này của Tin Mừng, với 24 năm ngắn ngủi của cuộc đời. Chị nói: “Tôi muốn tìm thấy một cái thang để lên tới Đức Giêsu, vì tôi quá nhỏ bé không lên nổi các bậc trọn lành. Lạy Chúa Giêsu, thang chính là cánh tay Ngài. Con không cần phải lớn lên, ngược lại con phải nhỏ mãi.” Chị Thánh nói gì về cầu nguyện: “Tôi làm như mấy đứa bé chưa biết đọc. Tôi nói với Chúa cách đơn sơ điều tôi muốn nói với Người, và Người luôn nghe tôi.”
Lạy Chúa, Xin dạy con yêu như Thánh Têrêsa đã yêu: Trong những việc nhỏ bé, những hy sinh âm thầm, những bước chân lặng lẽ. Xin cho con biết sống đơn sơ, tin tưởng và khiêm nhường, Để mỗi ngày trở thành một của lễ tình yêu, Dâng lên Chúa như những cánh hoa nhỏ, Và để con cũng được bước đi trên “con đường thơ ấu” đến với Chúa.