Đất khiêm nhu không nói, chỉ lặng lẽ ở rất thấp, nhưng nuôi sống mọi loài.
Đất không chọn lựa, cũng chẳng phân biệt, ai gieo gì, Đất đều ôm lấy.
Hạt giống tốt, Đất nuôi nở; hạt gai, Đất cũng nhận về trong im lặng.
Đất dạy ta bài học về lòng bao dung và khiêm nhu, vì không ai bước qua đời này mà không giẫm lên Đất.

Suy tư:

1. Đất – Biểu tượng của khiêm nhu và phục vụ

Đất ở dưới tất cả, nhưng lại nâng đỡ tất cả.
Cái thấp nhất lại trở thành nền cho cái cao nhất.
Cũng như thế, Đức yêu thương đã chọn con đường thấp hèn để nâng con người lên:

“Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì hãy làm người phục vụ.” (Mt 20,26)

Đất không tự cao vì công trạng của mình, dù chính nó làm nên mùa gặt.
Người khiêm nhu cũng vậy — làm điều thiện mà không cần được thấy, sinh hoa trái mà chẳng cần được vinh danh.

2. Đất – Sức mạnh của âm thầm và kiên nhẫn

Đất làm việc trong im lặng.
Không ồn ào, không khoe khoang, nhưng bền bỉ từng ngày.
Một hạt giống nhỏ cần bóng tối của lòng đất để nảy mầm.
Cũng thế, tâm hồn con người cần những khoảng lặng, những đau khổ và ẩn khuất để trưởng thành

“Nếu hạt lúa mì gieo vào lòng đất mà không chết đi, nó vẫn trơ trọi một mình;
nhưng nếu chết đi, nó sinh được nhiều hạt khác.” (Ga 12,24)

Sự sống thật không sinh ra từ ánh sáng rực rỡ, mà từ bóng tối biết ủ mầm hy vọng.

Photo: Vecteezy.com

3. Đất – Lòng bao dung và sức chịu đựng

Đất mang rác, máu, nước mắt, nhưng không hề oán trách.
Nó hóa tan đau thương để biến thành phì nhiêu.
Trong đó là mầu nhiệm của tha thứ:
đón nhận tổn thương, rồi hóa nó thành ơn lành cho người khác.

“Anh em đừng xét đoán, thì sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán;
anh em đừng kết án, thì sẽ không bị Thiên Chúa kết án;
hãy tha thứ, thì anh em sẽ được Thiên Chúa thứ tha.” (Lc 6,37)

Người sống “đạo của Đất” không trả thù, không giữ hận,
nhưng để mọi điều rơi vào lòng mình và để ơn Chúa biến đổi chúng thành sự sống mới.

4. Đất – Nơi khởi đầu và trở về

Đất là nơi ta sinh ra và nơi ta trở về.
Từ bụi đất, Thiên Chúa nắn nên con người,
và rồi con người lại được trả về cho Đất, để được tái sinh trong vĩnh cửu.

“Ngươi là bụi đất, và sẽ trở về với bụi đất.” (St 3,19)

Nhưng chính trong sự trở về ấy, Đất lại trở thành cửa ngõ của sự sống lại.
Từ lòng đất, sự sống mới trỗi dậy như Đức Kitô sống lại từ mồ.

Nếu Đạo của Nước dạy ta biết trôi,
thì Đạo của Đất dạy ta biết ở lại.
Ở lại trong phục vụ, trong yêu thương, trong trung tín, vì chỉ nơi lòng đất, sự sống âm thầm lớn lên.

Đạo của Đất chính là đạo của những người gieo hy vọng mà không cần thấy mùa gặt,
đạo của những trái tim biết ẩn mình,
nhưng lại làm cho cả thế giới được nở hoa.

Yeuthuong,

butchivuive

Photo: Freepik.com