Người ta thường mang trong mình một nỗi nôn nóng cố hữu: thấy cốc nước đục liền vội vàng đổ đi, tin rằng chỉ khi tìm được cốc nước khác trong hơn, tinh khiết hơn, đời sống mới đáng giá.

Hình ảnh ấy là ẩn dụ sâu sắc cho cách con người đối xử với chính cuộc đời mình. Trước những rối ren, tổn thương và bất toàn, ta dễ kết luận nhanh rằng hiện tại là sai lầm, rằng phải đổi chỗ, đổi việc, đổi người, đổi hướng đi thì mới mong tìm thấy bình an. Thế nhưng, triết lý của cốc nước đục nhắc ta một sự thật khác: không phải mọi đục ngầu đều cần bị loại bỏ; nhiều khi, điều cần nhất chỉ là thời gian và sự lặng im.

Nước đục không tự nhiên mà trong, nhưng nó cũng không cần bị xáo trộn thêm. Càng khuấy, càng vội, cặn bã càng nổi lên. Cũng vậy, đời sống nội tâm của con người trở nên mệt mỏi không hẳn vì thiếu thốn, mà vì quá nhiều chuyển động, so đo và bon chen. Ta chạy không ngừng, tưởng rằng tiến lên là giải pháp, trong khi chính sự dừng lại mới mở ra lối thoát.

“Không phải thiếu thời gian, mà vì ta dùng nó quá vội vàng.” — Seneca. Lời của Seneca nhắc rằng vấn đề của đời sống không nằm ở việc phải đi nhanh hay đi xa hơn, mà ở chỗ con người chưa học được nghệ thuật chậm lại. Khi biết dừng, biết chờ, điều đục ngầu của đời sống sẽ tự lắng xuống và trở nên sáng tỏ.

Vì thế, điều con người cần không phải là một hành trình mới, mà là khoảnh khắc hồi tâm giữa hành trình đang đi. Khi ta chịu lặng, chịu ở lại với chính mình, những lớp nhiễu loạn dần lắng xuống. Và trong sự tĩnh lặng ấy, ta không chỉ nghe rõ tiếng lòng mình, mà còn chạm đến tiếng nói thẳm sâu của Thượng Đế. Bình yên, vì thế, không nằm ở chân trời xa xôi, mà ở nơi ta đủ can đảm để dừng lại và lắng nghe.

“Be still, and know that I am God;
    I will be exalted among the nations,
    I will be exalted in the earth.” (Psalm 46:10)

Yeuthuong,
Butchivuive

Photo: myprotein.com