Một vài người bạn nói với mình: “Sao cuộc sống tẻ nhạt quá?” Nhịp điệu cuộc sống cứ thế trôi đi hằng ngày, lặp đi lặp lại: Thức dậy, đi làm, chăm con, lướt mạng, đi ngủ. Rồi cái vòng lại lặp lại. Rõ ràng là thiếu một cái gì đó. Một điều làm cho cuộc sống trở nên sắc màu, tròn đầy và ý nghĩa hơn.

Điều này dễ đẩy người ta rơi vào bẫy của DOPAMINE hạnh phúc ngắn hạn qua việc tìm những niềm vui hời hợt, nhanh chóng kiểu “Mỳ ăn liền”. Nhưng sau đó nó lại sinh khoảng trống trong tâm hồn. Các ngón tay lại phải giật giật, lướt lướt để tìm cái thức ăn có vẻ ngon nhưng độc hại lâu dài cho bộ não trên mạng xã hội.

Hãy thử nhìn vào bức hình này:

Đây là kết quả của một nhiếp ảnh gia người Canada đã đứng đúng một vị trí, chụp hình mặt trời mọc suốt 365 ngày. Nhìn cách tổng thể ta sẽ thấy một đường cong uốn lượn  của sự thay đổi vị trí mọc của mặt trời trong suốt một năm.

Chúng ta tạm khoan nói tới giải thích khoa học cho hiện tượng này. Nhưng một cách thi vị hơn, chúng ta cùng chiêm ngắm vẻ đẹp và bài học thú vị từ tự nhiên.

Nhìn ở phía mặt trời, chính mặt trời cũng thấy trái đất xoay vòng ngày này qua ngày khác suốt một năm. Trái đất vẫn lặng lẽ xoay vòng vòng như vậy. Nhưng không phải do cái đơn điệu mỗi ngày đó mà tự nhiên không có tính thi vị hay bị chết chìm trong nhàm chán. Dù mỗi ngày vị trí chỉ thay đổi một chút thôi. Nhưng hãy nhìn kết quả của một năm với đường lượn tuyệt vời của ánh sáng.

Vậy nên, cái đẹp cái thi vị ở chỗ là không ngừng đổi thay để trở nên tốt hơn. Tùng chút một, nhẹ nhàng nhưng bền bỉ. Mình không cần khán giả cho điều đó. Nhắm mắt lại trong thinh lặng và cảm nhận sự đổi thay tinh tế và thi vị đó nhé.

“Ngắm tầng trời tay Chúa sáng tạo
Muôn trăng sao mà Chúa đã an bài…”                    
(x. Thánh vịnh 8)

Yeuthuong,

Little-pencil