“Tại sao con lại cáu gắt như vậy?
Con cứ vội vàng, ẩu tả!
Sao con cứ giành hết đồ chơi cho mình, sao không chia cho em?”
Một lúc trong lặng thinh, ta chợt nhận ra, con mình đã học những điều đó từ ai? Phải chăng đó là thái độ, cách cư xử của chính mình?
“The way we talk to our children becomes their inner voice.” – Peggy O’Mara
Cách chúng ta nói với con hôm nay sẽ trở thành tiếng nói bên trong tâm hồn chúng ngày mai.
Trong nhiều gia đình Việt Nam hôm nay, không ít cha mẹ đặt trọng tâm vào việc “sửa con” : uốn nắn, dạy bảo, thậm chí quát mắng con cái khi thấy chúng sai. Tuy nhiên, điều mà nhiều người quên mất là trẻ con học từ cách cha mẹ sống, không chỉ từ lời cha mẹ nói. Khi cha mẹ chỉ tập trung “chỉnh sửa” con, mà không tự phản tỉnh chính mình, họ vô tình gửi đi những thông điệp mâu thuẫn.
Một người mẹ dạy con “đừng nói dối”, nhưng lại bảo con nói với khách rằng “mẹ không có nhà”. Một người cha giận con vì lười học, nhưng chính ông lại cầm điện thoại hàng giờ. Trong những trường hợp ấy, con trẻ không sai vì chúng bắt chước đúng điều chúng thấy. Bởi vậy, sửa mình mới là bài giáo dục sâu sắc nhất. Khi cha mẹ biết xin lỗi con, biết kiềm chế cơn giận, biết lắng nghe thì đó là lúc họ đang dạy con về lòng khiêm tốn, về tình yêu, và về nhân cách sống.
Giáo dục gia đình, suy cho cùng, không phải là quá trình “uốn nắn” mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Cha mẹ cần dừng lại, tự hỏi: “Con tôi cần được dạy, hay tôi cũng đang cần học lại cách yêu và thấu hiểu con?” Chỉ khi cha mẹ biết sửa mình, họ mới thực sự giúp con nên người, bằng chính đời sống gương mẫu, chứ không phải bằng lời răn dạy suông.
“Children are great imitators. So give them something great to imitate.” – Anonymous
Trẻ con là những người bắt chước tuyệt vời. Vậy hãy cho chúng điều gì đó thật tốt đẹp để bắt chước. – Vô danh.
Yeuthuong,
Little-pencil

