“Cái chết là một thứ lạ lùng. Người ta sống cả đời như thể nó không tồn tại, thế nhưng nó là một trong những lý do quan trọng nhất để sống. Một số người trong chúng ta nhận thức rõ về cái chết đến nỗi họ sống mạnh mẽ hơn, bướng bỉnh hơn, điên cuồng hơn. Một số cần sự hiện diện thường xuyên của nó để cảm thấy mình đang sống. Số khác bị ám ảnh bởi cái chết đến nỗi họ ngồi đợi nó rất lâu trước khi nó tới. Chúng ta sợ chết, nhưng đa phần chúng ta sợ nhất là khi nó đem một ai đó đi mất chứ không phải chính chúng ta. Bởi lẽ nỗi sợ hãi lớn nhất khi đối mặt với cái chết là việc nó sượt qua chúng ta. Và bỏ lại chúng ta một mình.…
…Thời gian cũng là một thứ kỳ lạ. Hầu hết chúng ta chỉ sống vì khoảng thời gian còn lại ở phía trước, vài ngày, vài tuần, vài năm. Một trong những khoảnh khắc đau đớn nhất trong cuộc đời một con người chính là khi anh ta nhận ra rằng mình đã đến cái tuổi có nhiều thứ ở sau lưng hơn là ở trước mắt. Và khi thời gian không còn nhiều ở phía trước, người ta sống vì những thứ khác: những kí ức chẳng hạn, những buổi chiều có nắng với bàn tay ai đó nắm chặt trong tay mình, mùi hương của những luống hoa mới nở, những ngày Chủ Nhật ngồi quán cafe, những đứa cháu,… Có lẽ vậy người ta tìm cách sống vì tương lai của ai đó khác...”
– Fredrik Backman, Trích trong tác phẩm Người Đàn Ông Mang Tên Ove
Tác phẩm kể về người đàn ông khó tính Ove với góc nhìn khắt khe về cuộc sống với hai màu chỉ có trắng và đen. Ông gặp và lấy được người phụ nữ trên một chuyến tàu là Sonja, người sau này sẽ là tất cả màu sắc của cuộc đời ông. Bà đem đến cho ông sự thú vị, mềm dẻo, uyển chuyển, hóm hỉnh của cuộc sống với một trái tim rạo rực. Bà nhìn thấy những nét đẹp nơi tâm hồn ông và tôn trọng, cũng như biến đổi ông bằng chính cuộc sống của bà. Cho tới một ngày bà ra đi trước ông, chúng ta gặp thấy những lời văn ở trên của Fredrik nhìn nhận về cái chết và thời gian…
Một suy tư tiếp tục cho tôi và bạn hôm nay: Điều gì đang làm cho tôi sống? Vâng, tôi muốn nói là sống chứ không chỉ là tồn tại qua ngày. Một cuộc sống dồi dào, nhiệt huyết mà ôm ấp lấy cuộc đời, và vẫn chọn lan tỏa yêu thương bao dung cho dù thực tế vẫn khó khăn và biết rằng sân ga cuối cùng vẫn là cái chết.
“TÔI ĐẾN ĐỂ CHIÊN ĐƯỢC SỐNG VÀ SỐNG DỒI DÀO”
(Ga 10,10)
Yeuthuong,
Little-pencil

